Đúng lúc này, giọng nói nhẹ bẫng của Tiêu Huyền vang lên.
Sắc mặt Phong Thanh Nham lộ vẻ hoảng hãi, trong lòng thầm kêu không ổn. Đối phương vậy mà chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu gốc gác của hắn, chuyện này cũng quá đáng sợ rồi, kẻ này rõ ràng chỉ là một con kiến hôi Phân Thần cảnh thôi mà!
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, hắn đã cảm thấy thức hải đau nhói, như thể vừa hứng chịu một luồng xung kích cường đại muốn xé toạc tất cả. Cơn đau khiến hắn nhe răng trợn mắt, cả người run rẩy kịch liệt, cuối cùng không kìm được mà quỳ rạp xuống đất.
"Phong Thanh Nham, đây chính là cái ngu của ngươi đấy."




